Bộ truyện tranh 7 viên ngọc rồng thì chắc ai cũng biết, thế nhưng bộ truyện ấy ngày nay vẫn còn đang tiếp diễn và chưa có dấu hiệu kết thúc thì chắc ở tầm tuổi này ít ai còn để ý. Cái hay của nó (và cũng là cái dở) là sự thăng tiến không ngừng nghỉ của các cấp bậc sức mạnh, nếu ngày xưa lên được Super Saiyan (cái biến hình tóc vàng dựng dựng) là đã ghê gớm lắm rồi, thì về sau hết Super god, Super blue… cái sau mạnh hơn cái trước khiến người ta cảm thấy… bão hòa sức mạnh.
Thế nhưng hai trạng thái cuối cùng đến thời điểm hiện tại của 2 nhân vật chính Goku và Vegetta (xưa truyện dịch gọi là Ca Đích) thì lại rất “giàu giá trị nhân sinh”. Chuyện là anh Goku lên cấp max thì đạt trạng thái gọi là Ultra Instinct (bản năng vô cực), ở bản năng này anh… siêu né đòn, cơ thể thả lỏng, thuận theo thế mà phiêu, mà bay. Ngược lại, anh Vegetta thì lại phát triển trạng thái gọi là Ultra Ego (cái tôi vô hạn), ở trạng thái này anh tiến lên nhờ nỗi đau cùng cực, càng chịu đòn lại càng mạnh lên (tât nhiên là nếu chịu nhiều quá thì vẫn ngỏm, nhưng giới hạn là vô cùng lớn). Dù phát triển theo 2 hướng khác nhau, Goku và Vegetta vẫn luôn ngang tài ngang sức.
Tôi không có thời gian theo dõi toàn bộ mạch truyện từ sau thời thơ ấu, nhưng khi biết đến cách tác giả phát triển sức mạnh nhân vật theo 2 hướng này, tôi cảm thấy rất thú vị vì khả năng lồng ghép màu sắc cuộc sống, và đâu đó là cả tinh thần đạo học phương đông vào trong mạch truyện. Trong trạng thái Ultra Instinct, tôi nhìn thấy tinh thần Đạo đức Lão Trang, với trạng thái vô vi, thuận theo tự nhiên, đưa mọi thứ trở về với “phác”, từ đó mà đạt được sức mạnh trác tuyệt. Ngược lại, Ultra Ego mang hình dáng của Pháp trị, là kỷ luật, khắc nghiệt, là phần thưởng đi kèm hình phạt, là gian khổ để đạt được thành công.
Những cặp đối lập như vậy có thể được nhìn thấy ở bất cứ đâu, Apple với Samsung, Android với IOS, ChatGPT nghiêm túc/nặng kiểm duyệt với Grok hài hước/tự do, CR7 tinh thần kỷ luật khắc nghiệt với Messi bản năng thiên tài bẩm sinh… họ đấu tranh, nhưng cũng hòa vào nhau để cùng tồn tại và làm động lực phát triển, cũng như Goku chỉ có thể nỗ lực vươn lên bởi vì luôn có Vegetta so kè từng giờ từng phút.
Quân tử hòa nhi bất đồng là một câu trích trong sách Luận ngữ – một trong bốn tác phẩm quan trọng nhất của Nho học, nó nói về trạng thái hòa hợp của người quân tử lại chính là khi tranh luận, bảo vệ quan điểm và chính kiến của mình (và cũng là cho đối phương cơ hội được làm điều tương tự). Ngược lại, tiểu nhân đồng nhi bất hòa, là khi người ta cố tỏ ra hòa thuận, nhưng thực ra nghi kỵ bên trong, thiếu niềm tin vào đối phương (và cũng thiếu cả niềm tin vào chính mình). Thực ra mình luôn cho rằng, tiểu nhân hay quân tử không ám chỉ những con người cụ thể mà là trạng thái tinh thần, trí tuệ của từng người qua mỗi giai đoạn.
Người Việt Nam mình, sinh ra trong văn minh lúa nước(chữ hòa 和 thực ra cũng có hình ảnh cây lúa), có xu hướng chấp nhận và tìm cách hòa hợp với môi trường xung quanh thay vì cải tạo, có vẻ hợp với tinh thần “Ultra Instinct” ở trên. Hiểu được và vận dụng được sức mạnh của sự hòa hợp, của việc tôn trọng khác biệt, thực ra vừa dễ (vì đó là căn tính người Việt)… lại vừa rất khó (trong bối cảnh môi trường cạnh tranh cao độ) . Có lẽ điều đáng quý nhất không nằm ở việc chọn Ultra Instinct hay Ultra Ego, mà là hiểu được khi nào nên thuận theo dòng chảy, khi nào nên nghiến răng tiến lên. Giống như quân tử hòa nhi bất đồng, mạnh mẽ không phải để triệt tiêu đối lập, mà để cùng nhau tạo nên thế cân bằng – nơi khác biệt trở thành động lực chứ không phải mâu thuẫn.